Chẳng bao lâu sau, hai người Triệu Thăng đã tới tầng cao nhất của động thiên cao tháp. Đập vào mắt họ là một cảnh sắc nhân gian tuyệt mỹ: mây trôi nước biếc, rừng xanh cỏ ngát, chim hót hoa thơm.
Giữa khu trúc lâm um tùm, có hai lão giả râu xồm vận xích bào đang ngồi bệt dưới đất, cúi đầu nhìn bàn cờ trước mặt. Trên bàn, quân đen quân trắng đan xen chằng chịt, hiển nhiên đang đánh cờ.
Triệu Thăng khẽ sững người. Hai lão giả râu xồm này, bất kể thần sắc, khí tức hay dung mạo, vóc dáng, đều giống nhau như đúc, thoạt nhìn hệt như một cặp song sinh.
Dường như đã nhận ra có người tới, hai lão giả đồng loạt ngẩng đầu nhìn sang.




